Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7

235 Lượt xem

Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7. Chỉ vài giây sau cả bốn đứa, ba tên sát nhân cùng thằng thu thuế giả mạo đã phóng như bay về phía xa lộ Meadowbrook.

Mời nghe, đọc thêm: Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 6

Mời nghe, đọc thêm: Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 8. 

Chiếc Buick và xác Sonny nằm giữa hai cái chòi ngăn mất lối đuổi theo, vả chăng lúc bọn cận vệ đến sau đó ít phút, vừa trông thấy xác đàn anh, hai thằng chẳng còn hồn vía đâu mà đuổi theo nữa. Chúng vội quay xe phóng ngược về hướng Long Beach. Đến chòi điện thoại đầu tiên, một thằng chạy ra gọi điện về cho Tom Hagen. Hắn hổn hển lắp ba lắp bắp;

Sonny bị phục kích ở Jones Beach, chết rồi.

Thế à? – Giọng Hagen bình thản như không. – Đi tìm Clemenza bảo đến đấy ngay, ông ta sẽ cho các anh biết phải làm gì.

Số là lúc nghe điện, Hagen đang đứng dưới bếp, bà Corleone cũng đang lúi húi sửa soạn cái gì cho con gái lát nữa về ăn. Hagen đã giữ được tự chủ – bà già chẳng ngờ vực gì hết. Nhưng không phải vì bà kém tinh mà chẳng qua sống với Ông Trùm mãi rồi nên bà biết chẳng nên để ý là hơn, nếu có tin gỡ gì cần biết thì không cần tọc mạch, trước sau bà cũng được cho biết. Vì lẽ đó mà bà cứ để mặc Tom Hagen lẻn ra ngoài và chui vào gian phòng trong góc, nơi cánh đàn ông vẫn thường hội họp.

Vừa đóng cửa lại xong, toàn thân Hagen run bắn lên không sao kìm được, đến nỗi y phải ngồi phịch xuống ghế, rụt đầu vào đôi vai đang run bần bật, hai tay kẹp giữa đùi, người cong gập xuống như thể đang khấn quỉ thần phù hộ. Lúc này Hagen đã hiểu ra rằng y không cáng đáng được vai trò consigliere khi lâm chiến. Y đã bị bọn Ngũ Đại Gia qua mặt, bị chúng ru ngủ bằng trò hòa hoãn vờ vịt. Đối phương giấu mình nằm im nhưng cùng lúc đó chúng đã giăng bẫy kĩ rồi. Sửa soạn xong xuôi chúng mới ngồi chờ dịp, thu nanh giấu vuốt không trả lời những cú đòn điên loạn của kẻ thù. Chúng chờ cơ hội để ra một đòn duy nhất, nhưng là một đòn điếng người. Và cơ hội đã đến… Với Genco Abbandando thì đừng hòng chúng lừa nổi, con cáo già này sẽ đánh hơi thấy và xông khói bọn kia một trận cho lòi mặt chuột ngay. Lão thiếu gì cách để đề phòng.

Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7

================== Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 =====================

Cùng với nỗi đắng cay của sự thật, Hagen còn nếm cả nỗi đắng cay của mất mát. Với y, Sonny thực sự là người anh, là ân nhân của y, là người hùng thủa thiếu thời của y. Dù từ người hùng ấy đã nẩy nòi ra một tên hung đồ tàn bạo, điên cuồng, không biết xót thương, nhưng với Tom Hagen điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Hagen lẻn ra khỏi bếp, cảm thấy không đủ sức cho bà Corleone biết về cái chết của Sonny. Mới có vài tháng mà bà đã chẳng còn lại một đứa con trai nào: Fredo phải bán xới sang Nevada, Michael trốn tránh ở Sicily để mong toàn mạng, giờ thêm Santino bị hạ sát. Trong ba đứa con bà thương đứa nào hơn cả? Cái đó không bao giờ bà để lộ ra…

Sau một chút kinh hoàng, Hagen trấn tĩnh lại và đến điện thoại quay số gọi Connie. Chuông réo mãi, sau một lúc mới nghe thấy tiếng nói thều thào. Hagen nói:

Connie hả, Tom đây. Gọi chồng em ra đây một tí, anh có chuyện muốn bàn với nó. Cứ báo là quan trọng lắm, rất cần. Bảo nó đến ngay nhé.

Connie lắp bắp hỏi lại:

Anh Tom đấy à? Có phải anh Sonny sắp đến đây không anh?

Không phải đâu, – Hagen trấn an. – Sonny không đến đấy đâu. Làm gì mà em nhặng lên thế! Em gọi Carlo dậy cho anh đi nào.

Anh Tom, – Connie lúng túng, – nó vừa đánh em lúc nãy. Em sợ nó biết em phôn về nhà lại đánh em nữa mất.

Con bé này hay nhỉ, – Hagen giả vờ gắt. – Sợ cái gì mà sợ nào, Có tao đây, nó dám làm gì mày. Đi gọi đi

Mãi năm phút sau mới thấy giọng nói ngái ngủ say nhè của Carlo thưa.

Hagen phải nói thật gắt để thằng này tỉnh hẳn:

Nghe đây này, Tao sẽ báo cho mày một tin quan trọng. Nhưng mày phải chuẩn bị tinh thần đi, lúc tao nói, mày phải trả lời bình tĩnh, thản nhiên như không có chuyện gì mới được. Tao đã bảo Connie là chuyện quan trọng, mày cố bịa ra cái gì mà nói với nó. Giả dụ như hội nghị gia đình vừa quyết định đưa hai đứa mày về ở trong một biệt thự bên này và giao cho mày một việc nghiêm chỉnh chẳng hạn. Bảo rằng Ông Trùm muốn chấn chỉnh cách ăn ở giữa hai vợ chồng mày với nhau nên cụ quyết định cho mày cơ hội thi thố tài năng. Hiểu chưa nào?

================== Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 =====================

Carlo khấp khởi:

Ừ, hiểu rồi. Hagen tiếp:

Tí nữa có người của tao đến nhà mày, bọn nó được lệnh đưa mày đi chỗ khác. Bảo chúng nó gọi điện cho tao đã. Chỉ nói thế là đủ. Tao hủy bỏ lệnh cũ, mày phải ở lại với Connie. Hiểu cả rồi chứ

À, thủng rồi. – Carlo sốt ruột đáp. Hình như hắn đã hiểu ra rằng, không phải vô cớ mà Hagen dặn dò hắn kĩ thế, tin này hẳn phải ghê gớm lắm.

Bấy giờ Hagen mới xổ một hơi:

Sonny vừa bị giết. Im, cấm không được nói gì hết. Lúc mày ngủ, Connie nó gọi điện về, Sonny bèn chạy ngay đến chỗ chúng mày, nhưng tao không muốn Connie biết chuyện đó, nó nghĩ thế nào thì nghĩ, miễn không biết chắc là được. Nếu không, nó lại nghĩ là nó có lỗi. Vậy thế này. Hôm nay mày phải ở nhà với nó, nhưng đừng nói gì với nó hết. Mày phải làm lành với nó, phải cư xử như một thằng chồng tử tế, biết thương yêu vợ. Và mày phải cố giữ như thế ít ra là đến lúc nó sinh. Sáng mai sẽ có người nói cho nó hay Sonny bị giết, hoặc mày, hoặc Ông Trùm, hoặc bà già. Lúc ấy mày phải ở bên nó. Tao chỉ yêu cầu mày có thế thôi. Mày cứ giúp tao lần này, tao sẽ không để mày thiệt đâu. Tao nói vậy hiểu rồi chứ?

Carlo đáp, giọng hắn run run:

Hiểu, hiểu rồi, Tôi với anh xưa nay vốn tốt với nhau mà, Tom.

Tôi chịu ơn anh lắm lắm, không biết anh có hiểu cho không

Hiểu chứ, – Hagen đáp, – không ai trách mày vì chuyện vợ chồng mày đánh nhau để đến nỗi Sonny thiệt mạng đâu. Mày đừng ngại, chuyện đó cứ để tao Tom ngừng lại một lát rồi nhẹ nhàng như chỗ thân tình, nói tiếp:

Còn bây giờ mày lo làm lành với Connie đi.

Hagen cúp máy, y đã học được cách kìm mình, không bao giờ mở mồm đe doạ – Ông Trùm đã dạy y đến nơi đến chốn – nhưng dù vậy Carlo vẫn hiểu hết: Tính mạng chàng rể quí lúc ấy quả là ngàn cân treo sợi tóc.

Sau đó Hagen quay số gọi Tessio và bảo lão đến Long Beach ngay. Y không nói để làm gì. Mà Tessio cũng không hỏi. Hagen thở dài. Bây giờ thì đến việc mà y sợ nhất. Bây giờ phải vào đánh thức Ông Trùm đang mê man vì thuốc ngủ dậy. Phải nói với con người mà y yêu kính nhất đời rằng y đã phụ lòng ông, không đủ sức giữ gìn giang sơn của ông và tính mạng thằng con lớn của ông. Thú thật rằng tất cả sẽ mất hết nếu ông không gượng dậy nhảy vào cuộc chiến. Bởi vì không việc gì phải dối mình, chỉ Ông Trùm mới đủ sức đứng mũi chịu sào trước cơn sóng khủng khiếp sắp ập xuống đây. Thậm chí Hagen không thèm hỏi đến bác sĩ trông nom Ông Trùm – vô ích, dù bác sĩ có nói gì đi nữa, dù có cấm ông, dù có phán rằng ông mà dậy thì chắc chắn nguy đến tính mạng đi nữa – dù thế nào, y cũng phải báo cáo cho ông bố nuôi về việc mới xảy ra rồi sau đó ông bảo sao làm vậy. Ông Trùm sẽ phản ứng thế nào, cái đó không cần phải nói. Kết luận của thầy thuốc mất tác dụng, không một thứ gì còn có tác dụng cả. Ông Trùm phải biết tất tần tật, rồi sau đó hoặc nhận quyền chỉ huy, hoặc ra lệnh Hagen nộp đế quốc Corleone cho Ngũ Đại Gia, tùy ông.

================== Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 =====================

Hagen biết rõ bổn phận đòi hỏi cái gì ở Consigliere: Báo cáo tình hình, trình bày những ý kiến của mình về những vấn đề cần làm để cứu vãn tình thế, rồi im lặng. Những đau khổ day dứt của mình y chỉ được biểu lộ ở mức mà Ông Trùm cho là vừa đủ. Nếu y cảm thấy Ông Trùm muốn biết y ăn năn hối hận thế nào thì y sẽ không giấu giếm gì hết. Nếu y biết rằng y được phép bày tỏ niềm tiếc thương, y sẽ để mặc cho nỗi tiếc thương không chút giả tạo của mình tuôn ra.

Tiếng động cơ làm y ngẩng lên, mấy chiếc xe đang vào cư xá. Hai caporegimes đã đến. Y sẽ sơ lược thông báo tình hình cho hai lão biết, sau đó sẽ lên đánh thức Don Corleone. Tom đứng dậy, đến bên quầy rượu cạnh bàn viết lấy một chai, một cốc, rồi cứ thế đứng ngây ra, cảm thấy đuối sức đến nỗi không rót rượu được.

Chợt có tiếng cánh cửa nhẹ nhàng khép lại phía sau, y ngoái đầu. Lần đầu tiên đóng bộ đàng hoàng sau một thời gian dài, Don Corleone đang đứng bên cửa. Ông Trùm đi suốt gian phòng đến cái ghế bành da đen rộng của mình và ngồi xuống. Dáng đi của ông còn hơi cứng, chiếc áo vét tông trên mình ông có hơi thùng thình một chút, nhưng trước mắt Hagen thì ông vẫn như mọi khi. Dường như chỉ nhờ nỗ lực ý chí mà ông đã xóa sạch những biểu hiện bên ngoài của một người chưa lành hẳn thương tích. Những đường nét của ông vẫn đầy uy quyền và sức mạnh như xưa. Ông ngồi thẳng vào ghế, nói:

Nào, rót cho tao ít rượu hồi,

Hagen đổi chai, rót ra hai cốc rượu nóng bỏng mùi cam thảo. Đây là rượu nhà cất lấy, theo kiểu nhà quê, nặng hơn thứ vẫn bán ngoài cửa hàng nhiều – một người bạn già đã biếu Ông Trùm nguyên cả xe rượu.

Bà nhà tao ngủ thiếp đi trong nước mắt, – Don Corleone lên tiếng. – Qua cửa sổ tao trông thấy các ông caporegimes đến, mà đến giữa lúc đêm hôm khuya khoắt thế này. Cho nên, thưa ông Consigliere đáng kính, có lẽ đã đến lúc mày phải cho Ông Trùm của mày biết cái tin mà mọi người đều biết cả rồi đi.

Hagen đáp khẽ:

Cháu chưa nói cho bác gái đâu. Cháu đang định lên đánh thức bác dậy thì vừa hay bác xuống.

================== Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 =====================

Ông Trùm thản nhiên nhận xét:

Nhưng trước khi báo mày thấy cần uống tí rượu đã.

Vâng, – Hagen đáp.

Nào, rượu uống rồi, giờ mày nói đi.

Một gợn chê trách thoáng qua trong giọng nói Ông Trùm đối với một biểu hiện mềm yếu như vậy ở Hagen.

Sonny bị bắn trên đường sang Jones Beach, – Tom đáp. – Bị bắn chết

Don Corleone chớp mắt. Lớp vỏ giáp che chở ý chí Ông Trùm rơi mất trong khoảng khắc, sức lực của ông như bị thoát ra ngoài. Nhưng ngay lập tức ông đã kìm lại được. Ông chắp hai tay đặt lên bàn và nhìn xoáy vào mắt Hagen.

Kể tao nghe xem nào, – ông nói.- Nhưng thôi… Ông giơ tay ngăn lại.

Chờ Clemenza và Tessio đến nghe luôn thể.

Chưa đầy một phút sau, cánh cửa mở ra và một tên cận vệ đưa hai lão caporegimes vào văn phòng. Ông Trùm đứng dậy đón – cử chỉ đó cho thấy ông đã biết tin con chết. Là chỗ bạn cũ, hai lão có đặc quyền được hôn ông. Hagen rót rượu hồi ra các cốc. Khi tất cả đã uống xong, y bèn kể lại các sự kiện tối hôm đó. Lúc y dứt lời, Ông Trùm chỉ hỏi một câu:

Chắc chắn nó chết rồi chứ? Clemenza trả lời ông:

Chắc rồi. Tôi đã hỏi kĩ mấy thằng cận vệ. Chả là chỗ trạm thu thuế xe có đèn sáng, chúng nó mà bắn thì trượt thế nào được. Mấy thằng cận vệ phải đem đầu ra chịu trách nhiệm là tin chính xác mà.

Ông Trùm đón nhận lời quyết án, không mảy may lộ ra ngoài tí cảm xúc nào ngoài một chút im lặng. Sau đó ông lên tiếng:

Nghe đây. Từ giờ phút này các anh không ai được dính vào chuyện đó. Không có lệnh tôi, cấm không được có bất cứ hành động trả đũa nào, không truy tìm, không trừng phạt gì hết. Mọi hành động thù địch chống lại Ngũ Đại Gia đều phải bỏ chừng nào tôi chưa có chỉ thị giao tận Từ nay đến ngày đám ma con tôi, gia đình phải ngừng hết mọi chuyện làm ăn và không nhận đỡ đầu cho các bạn hàng nữa. Sau này chúng ta sẽ họp lại mà bàn xem phải làm gì. Còn hôm nay ta lo liệu cho thằng Santino đã, chôn cất nó cho đàng hoàng phải đạo mới được. Tôi sẽ nhờ bạn bè lo liệu làm thủ tục với cảnh sát và các cấp thẩm quyền. Clemenza, anh phải ở luôn bên cạnh tôi làm cận vệ cho tôi cùng với toàn bộ regime của anh. Còn anh, Tessio, tôi giao cho anh bảo vệ các thành viên khác của gia đình. Tom, mày gọi điện cho Amerigo Bonasera báo rằng tối nay, tao chưa biết cụ thể là lúc nào, tao sẽ cần đến hắn. Bảo hắn cứ chờ trong cửa hàng. Có thể một giờ, có thể hai, ba giờ nữa tao sẽ đến. Các anh rõ cả chưa?

================== Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 =====================

Cả ba lặng lẽ gật đầu. Ông Trùm tiếp:

Clemenza, anh lấy theo mấy đứa chờ tôi trong xe. Vài phút nữa tôi sẽ xuống. Tom, mày đã làm những việc cần làm. Tao muốn sáng mai Constanzia phải ở đây với mẹ nó. Hai vợ chồng nó từ giờ trở đi phải ở luôn đây, mày lo việc này đi. Bảo đám đàn bà con gái bạn của Sandra tới luôn nhà nó và đừng để nó một mình. Bà nhà tao cũng sẽ đến đấy sau khi tao nói chuyện với bà ấy. Bà ấy sẽ báo tin cho Sandra, còn đám đàn bà sẽ lo chuyện cứu rỗi linh hồn chồng nó, làm lễ cầu hồn cho chồng nó.

Ông Trùm đứng dậy. Tất cả cũng đứng lên theo. Clemenza và Tessio lại ôm hôn ông. Hagen mở cửa, Ông Trùm bước ra, dừng lại nhìn y. Ông choàng tay qua cổ Hagen, vụt ôm y một chút rồi nói bằng tiếng Italia:

Mày đã tỏ ra là một đứa con có hiếu. Tao cảm thấy được an ủi nhiều.

Như vậy là ông tán thành hành động của Hagen trong tình thế hiểm nghèo này. Sau đó Ông Trùm lên buồng ngủ nói chuyện với vợ. Bây giờ Hagen mới gọi điện cho Amerigo Bonasera và nhắn lão trả món nợ Ông Trùm Corleone đã giúp lão ngày nào.

CHƯƠNG 20 

Cái chết của Santino Corleone như hòn đá ném xuống ao tù, làm khuấy động cả giới giang hồ nước Mĩ. Và khi được tin Don Corleone từ giường bệnh trở dậy nắm quyền bính, khi nghe bọn do thám đi đưa đám về báo rằng trông Ông Trùm có vẻ như đã bình phục hoàn toàn, đám đầu sỏ Ngũ Đại Gia bèn cuống cuồng phòng bị, tin chắc đối phương thế nào cũng gây đổ máu lớn để trả đũa. Không một ai dám có ảo tưởng rằng sau những thất bại vừa rồi, Ông Trùm không còn đáng lo ngại nữa. Con người này suốt đời chẳng mấy khi sai lầm và qua mỗi sai lầm, ông lại học thêm được một điều gì đó.

Chỉ một mình Hagen là đoán đúng ý định của Ông Trùm, nên cũng không lấy làm lạ khi thấy một nhóm đại diện phái đi gặp Ngũ Đại Gia xin điều đình. Và không chỉ đơn giản điều đình mà còn triệu tập một đại hội tất cả các cánh New York, với sự có mặt của các cánh khắp nước Mỹ. New York là sào huyệt của các băng hùng mạnh nhất, ai cũng hiểu rằng sự phát đạt của nó sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến các cánh khác.

================== Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 =====================

Đề nghị này được đón tiếp không mặn mà cho lắm. Gì thế nhỉ? Cạm bẫy chăng? Định ru ngủ đối phương để bất thần đánh úp chăng? Đổi mạng thằng con lấy một lúc mấy mạng chăng? Nhưng lập tức Don Corleone đã chứng thực lòng thành của mình. Trước hết, ông mời tất cả các băng khắp nước về dự hội, và lại cũng không thấy ông bầy binh bố trận hay kéo bè kéo cánh gì cả.

Rồi sau nữa, ông đã dấn thêm một bước, bước quyết định này đã khẳng định chắc như đinh đóng cột sự thành thật của ông và đồng thời còn là bảo đảm chắc chắn cho tính mạng các phái bộ của các cánh tham gia đại hội quần hùng. Đó là ông đã nhờ đến cánh Bocchicchio.

Gia đình Bocchicchio là một hiện tượng độc nhất vô nhị, vốn là dư đảng Mafia Sicily nổi tiếng hung hãn không ai bằng, nhưng sang Mĩ nó lại trở thành một công cụ độc đáo của hòa bình. Một dòng họ ngày nào kiếm ăn nhờ sự tàn bạo man dại giờ đây lại sinh sống bằng một nghề có thể nói là xứng đáng với các bậc thánh nhân khổ hạnh. Dòng họ Bocchicchio có một ưu thế ít ai đánh giá hết, đó là quan hệ máu mủ ruột rà chặt chẽ tạo ra nền tảng của dòng họ; sự gắn bó huyết thống bền vững hiếm thấy kể cả đối với một quần thể quý trọng gốc rễ mình hơn cả tình chung thuỷ vợ chồng. Cánh Bocchicchio có lệ người trong họ chỉ được lấy người trong họ.

Thuở hàn vi, nhà Bocchicchio có lúc đã có gần hai trăm tay súng hùng cứ trong một khoảng đất nhỏ ở miền Nam Sicily. Ngần ấy con người chỉ trông vào bốn năm cái cối xay, nhưng được cái họ không lo thất nghiệp, không bị bỏ đói. Xay bột và đào giếng đổi nước là độc quyền của nhà Bocchicchio ở địa phương mình. Có lần một tay địa chủ dòng dõi quí tộc cậy tiền, cậy thế đắp đập mở một cối xay nhỏ để dùng trong nhà. Lập tức cối xay bị đốt trụi. Tay địa chủ quyền quí ức quá đi thưa kiện và ba người của nhà Bocchicchio liền bị quan trên tống giam. Bản án chưa kịp thi hành cả cơ ngơi nhà quý tộc đã ra tro hết.

================== Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 =====================

Sau đó ít lâu vì dân tình kêu ca thiếu nước nên chính phủ Rome cử đến một đặc phái viên điều tra tại chỗ. Các báo cáo cho thấy chỉ cần làm một hồ chứa nước thật to thì sẽ đâu vào đấy. Người ta lập tức bắt tay vào thực hiện dự án, các chuyên viên đo đạc được phái đến cắm đất. Nhà Bocchicchio nhảy ra phá đám, dọa dẫm đủ kiểu, làm các ông này phải vội vàng cầu cứu chính quyền trung ương đưa cảnh binh về lập chốt bảo đảm an ninh.

Công trình được đẩy nhạnh tiến độ, vật tư, thiết bị được chở đến Palermo ùn ùn. Nhưng mọi thứ chỉ đến đó là hết, cánh Bocchicchio nhờ các băng Mafia địa phương giúp sức đã giải quyết bằng hết khối vật tư thiết bị đồ sộ kia: Nặng thì phá, nhẹ thì khiêng, không sót thứ gì. Đám dân biểu ăn cánh với Mafia cũng đổ xô vào công kích cản trở dự án bằng mọi cách, dằng dai mãi không chịu thông qua. Cứ thế cho đến lúc Mussolini lên cầm quyền.

Nhà độc tài tuyên bố: Phải xây đập nước bằng bất cứ giá nào! Mafia không những chỉ phá hoại dự án làm hồ chứa nước, mà còn phá hoại cả chế độ độc tài, vì vậy Mussolini quyết ra tay đào tận gốc. Hắn giao toàn quyền sinh sát cho một tay trùm mật vụ, bằng mọi cách lập lại trật tự trên đảo. Quả nhiên chỉ trong vài năm Mafia bị đánh tan tác. Bất cứ ai bị tình nghi là Mafioso liền bị tống giam, đi khổ sai đập đá. Biết bao gia đình lương thiện bị vạ lây trong cuộc khủng bố tàn khốc này.

Cánh Bocchicchio bầm gan tím ruột đòi quyết tử một phen, dù có chết hết cũng chơi. Rốt cuộc, dù không chết hết nhưng cũng mất một nửa, nửa còn lại đi đập đá. Cánh Bocchicchio thoát khỏi họa tuyệt diệt là nhờ các phe nhóm bạn bè giấu diếm đưa sang Mĩ những giọt máu cuối cùng của nó.

================== Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 =====================

Lúc sang đến đây, họ Bocchicchio lớn bé chỉ còn chưa đến hai chục mạng. Cả họ sống quây quần bên nhau trong một thị trấn nhỏ ở lưu vực sông Hudson gần New York. Nghèo đói cùng cực, đành phải xoay sang làm nghề đổ rác. Ai ngờ cái nghề mạt hạng ấy lại giúp cánh Bocchicchio mở mày mở mặt trở lại mới lạ chứ! Các cơ sở của cánh mỗi lúc một mở rộng ra: Nào hốt rác, nào chế biến phân loại, riêng xe đổ rác đã có cả một đoàn. Nghề đời hễ có ăn là có đứa nhảy vào hôi. Cánh Bocchicchio phản ứng ngay tắp lự: Xe của bọn cạnh tranh bị đốt liên tiếp. Bọn kia chờn, phải rút vội. Một tay đầu bò dám hạ giá thầu rác thì một ngày đẹp trời đã biến mất tăm, tìm mãi mới thấy một đống thịt băm lẫn trong mớ rác mà chàng đầu bò mới thầu về.

Ăn nên làm ra, nhà Bocchicchio lại mở mang dòng họ, con trai, con gái trong họ không đủ nên lệ cũ được nới rộng hơn, cho phép dựng vợ gả chồng với người ngoài với điều kiện phải là người Sicily. Nhân số tăng lên là phải tìm thêm nghề mới. Và thế là nhà Bocchicchio đã kiếm được cái cần câu cơm hợp ý họ nhất: Nghề trung gian hòa giải. Các phe cánh Mafia đánh nhau sứt đầu mẻ trán, muốn cầu hòa thì phải có sứ giả, con tin. Cánh Bocchicchio liền đứng ra đảm nhận vai trò ấy và cũng được các cánh kia thù lao đúng mức cho dịch vụ này.

Thành viên của băng có chung một nét đặc trưng của dòng họ là tính hạn chế, hay nói trắng ra là sự đần độn ù lì hiếm có. Tuy vậy, họ cũng tự biết cái thân phận thua kém của mình nên không ham bon chen với các cánh khác trong việc mở mang và tổ chức các lĩnh vực làm ăn phức tạp như mãi dâm sòng bạc, buôn bán ma túy hay những trò tống tiền cỡ lớn. Mua một tay cảnh sát hạng bét họ còn cố xoay xở được, chứ thật thà ngô nghê như họ thì biết đằng nào mà lo lót một “ô thần thế”. Cánh này có hai điểm mạnh không ai chối cãi: Lòng trung thành đối với cái mà họ cho là danh dự và sự hung hãn đã nói ở trên.

Họ Bocchicchio không ai nói dối, không ai phản bội. Đối với họ, trò này quá là rắc rối nhiêu khê. Họ Bocchicchio cũng không ai quên thù bỏ oán mà tha không hỏi đến, mất gì cũng phải trả hết. Chính những phẩm chất đó cộng với thời thế nhiễu nhương đã đem lại cho họ một miếng ăn béo bở.

================== Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 =====================

Khi các phe phái thù địch muốn thương lượng hòa bình, chỉ cần nói qua với cánh Bocchicchio một tiếng là xong. Ông Trùm cánh này sẽ thảo luận điều kiện gặp gỡ và phái đi đủ số con tin cần thiết. Lần Michael phải đi gặp Sollozzo, một đại diện của cánh Bocchicchio đã được Sollozzo thuê đến nằm ở nhà Corleone làm bảo đảm cho tính mạng của Michael. Nếu Sollozzo giết Michael thì cánh Corleone sẽ hạ thủ ngay con tin, trong trường hợp đó bao nhiêu hận thù của cánh Bocchicchio sẽ dội tất lên đầu Sollozzo, kẻ có lỗi trong cái chết của người thân họ. Lúc ấy thì không có gì, không một uy lực nào ngăn nổi cánh Bocchicchio trả thù – có lẽ vì bọn này ù lì, đần độn chăng? Nếu phải chết, họ sẽ chết ngay không nao núng và sẽ theo đuổi đến cùng những kẻ thất tín. Một con tin của cánh Bocchicchio vì thế là một bảo đảm rất nặng cân đối với tính mạng của phái bộ đàm phán. Cho nên khi Don Corleone nhờ đến cánh Bocchicchio làm trung gian và bảo đảm cho mỗi bên tham gia đại hội một số lượng con tin thỏa đáng thì mọi nghi ngờ đều tan biến. Có thể vững dạ lên đường kể như đi dự cưới.

Các con tin đã phân phối đủ, nơi gặp gỡ được ấn định là phòng họp của ban giám đốc một ngân hàng thương tín nhỏ. Chủ tịch ngân hàng chịu ơn sâu của Don Corleone và Ông Trùm cũng là một người nắm cổ phần mặc dù cổ phần đó lại đứng tên ông chủ tịch. Đứng tên ông chủ tịch mà không hề có một chữ làm bằng? Lúc ông chủ tịch đề nghị lập giấy tờ làm tin thì Ông Trùm gạt đi: “Lạ chưa, tin nhau là ở tấm lòng, chứ đâu cần phải giấy má gì. Cả gia tài tôi, cả tiền đồ của con cái tôi, một khi đã tin bạn, tôi còn giao trọn cho bạn nữa là! Bạn mà không tin thì tin ai? Nói dại chứ, nếu bạn có lật lọng thì cái mất mát lớn nhất là lòng tin của tôi nơi bạn, không còn dám tin ai ở đời. Dĩ nhiên tôi cũng ghi lại ở đâu đó để nhỡ có gì các cháu nhà tôi còn biết tôi chăm lo cho chúng nó thế nào. Được bạn chăm lo cho chúng nó giúp tôi thì tôi cũng ngậm cười”.

Ông chủ tịch ngân hàng hiểu ngay tuy chẳng phải là dân Sicily. Vì vậy với ông chủ tịch, yêu cầu của Bố Già là mệnh lệnh, cho nên, như đã hẹn, thứ bẩy đó toàn bộ khu vực điều hành cùng một phòng họp cách âm bày ghế da hoàn toàn được dành để thủ lĩnh các băng Mafia khai hội.

================== Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 =====================

Giữ chân canh cửa là một bọn đầu gấu được chọn lọc kĩ mặc đồng phục của nhà băng. Gần mười giờ, các đại biểu bắt đầu kéo đến. Theo dự kiến, ngoài Ngũ Đại Gia New York còn có thêm mười nhóm khác đến dự từ khắp nơi trên nước Mĩ, trừ cánh Chicago của con cừu ghẻ lạc loài Al Capone. Mọi mưu toan cải hóa bọn man rợ Chicago cho phù hợp với đòi hỏi của một xã hội văn minh đành phải bỏ, còn mời bọn kẻ cướp thô tục ấy đến dự hội thì chẳng bõ công.

Có họp là có rượu, có đồ ăn. Mỗi đại biểu được quyền mang theo một phụ tá. Phần lớn đại biểu cùng đến với Consigliere của mình, thành ra phòng họp rặt các vị tiền bối. Tom Hagen trẻ nhất và chỉ một mình không phải dân Sicily nên tuy là chủ nhà nhưng cứ như người ngoài không bằng.

Hagen biết mình bị nhòm ngó nên cố tỏ ra chững chạc, không nói, không cười, chỉ lo săn sóc Ông Trùm của mình: Rót nước, đốt thuốc, sửa lại gạt tàn. Y tận tâm chu đáo nhưng không quị luỵ, bợ đỡ. Có lẽ ngoài Hagen ra, trong phòng họp hôm ấy chẳng mấy ai biết mặt các danh nhân có chân dung treo trên vách. Toàn các vị có máu mặt, có cả bộ trưởng tài chính Hamilton nữa! Hamilton chắc không ngờ nổi rằng bọn trùm Mafia lại họp đại hội ngay trong phòng họp của nhà băng thế này. Mà có biết chắc ngài bộ trưởng sẽ hài lòng, bọn này cũng thảo luận đúng đắn toàn chuyện làm ăn đấy thôi, kém gì giới tài phiệt!

Trong vòng nửa tiếng, từ chín rưỡi đến mười giờ, các đại biểu lục tục kéo đến theo một thứ tự được ấn định trước. Đầu tiên là Don Corleone, người khởi xướng hòa đàm, trong một nghĩa nào đó là chủ tọa. Xưa nay ông nổi tiếng là chính xác, qui củ.

Đến thứ hai là Carlo Tramonti, kẻ hùng cứ một dải mấy bang Miền Nam. Trung niên, đường bệ, cao hơn tầm vóc trung bình của dân Sicily, bộ mặt điển trai, rám nắng, chải chuốt và lịch thiệp, trông hắn ít giống người Italia mà giống các triệu phú Mĩ có ảnh in trên các bìa tạp chí đang nhàn nhã buông câu trên du thuyền riêng.

Cánh Tramonti kiếm tiền nhờ nghề đen đỏ và mới gặp đến không ai ngờ nổi hắn đã quyết liệt thế nào mới có được một giang sơn như ngày nay. Từ Sicily sang lúc còn bé tí, hắn bị quăng quật đến Florida và lớn lên ở đấy. Hắn đầu quân cho một băng kiểm soát một mạng lưới sòng bạc rải rác khắp các thành phố Miền Nam. Cầm đầu băng là các quan chức người Mĩ trong cơ quan chính quyền địa phương, toàn những tay sừng sỏ, đám cảnh sát mà không dựa dẫm cũng ghê gớm không vừa – có ai dám ngờ rằng một thằng Sicily nhãi nhép lạc loài lại đánh gục nổi các bậc đàn anh như thế. Sự tàn bạo thú vật của hắn làm bọn kia mất vía, nhưng chơi độc như hắn thì chúng không dám vả lại miếng ăn có đáng là bao mà đổ máu cho uổng, chúng nghĩ vậy. Tramonti lôi kéo đám cảnh sát về phe mình, tăng phần chia chác cho bọn chúng, cắt tiết luôn bọn chó hoang chỉ biết đớp hít cắn xé chứ không biết làm ăn. Chính Tramonti chứ không ai khác đã móc nối với tên độc tài Cuba Batista, nhờ đó mà ném tiền vào các cơ sở giải trí ở Havana: Những sòng bạc, nhà tiêu sầu các kiểu, cốt trưng cải hào nhoáng sống gấp của Châu Mĩ ra mồi chài khách thập phương. Hiện tại Tramonti có trong tay một trong những khách sạn sang trọng nhất ở Miami Beach và tài sản của hắn đã tính bằng bạc triệu.

#9. Nếu bạn muốn trao đổi thêm về sách nói hay có ý kiến gì liên quan Cuốn sách Bố già-Maria Puzo-O.Balzac phần 7 đừng ngần ngại để lại dưới comment dưới bài viết này nhé.

Điện thoại: 0888.605.666 / 0932377138

Website: baohiempetrolimex.com | baohiemnhanh.net | thegioibaohiem.net

Zalo, Viber: 0932.377.138 

Momo  : 0932.377.138 ( tài trợ cho người viết ) 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *